[ad_1]
Một đám cưới hoành tráng được tổ chức, tôi trở thành người hạnh phúc nhất thế gian trong bộ váy trắng cô dâu. Thế nhưng tận sâu trong ký ức vẫn là hình bóng của mối tình đầu. Giá như không có biến cố gia đình, giá như tôi dũng cảm đi tìm anh… rất nhiều chữ giá như cứ vang lên trong đầu.
Cuộc sống sau hôn nhân cũng diễn ra yên cả. Tôi nhanh chóng có bầu và tất cả đều vui sướng khi biết rằng đó là một bé trai. Gia đình chồng tôi mấy đời độc đinh nên không thể giấu được niềm hạnh phúc. Tôi chẳng khác nào một bà hoàng khi mang trong mình người nối dõi cho dòng họ.
Và khi cả nhà có ý định đặt tên cho đứa bé, tôi đã kiên quyết nhận lấy công việc thiêng liêng này. Tôi tham khảo rất nhiều tư vấn về cách đặt tên cho bé trai nhưng đều không ưng ý. Thế rồi một thoáng ý nghĩ về anh và tôi nghĩ rằng tại sao không lấy tên anh để đặt cho con trai đầu lòng. Tôi muốn mãi nhớ đến anh và muốn con trai cũng trở thành một người giỏi giang, lãng mạn, đa tài.
Tôi nói với chồng đã chọn xong tên cho con trai, tất nhiên là giấu đi ý nghĩa của cái tên đó. Thế nhưng không hiểu vì sao chồng tôi đã biết hết sự thật. Anh tâm sự: “Anh đã đọc được bức thư chia tay của anh ấy viết cho em. Anh tôn trọng quá khứ của em, đó là một tình yêu đẹp, anh luôn ngưỡng mộ tình cảm sâu đậm đó.
[ad_2]